Giới thiệu chung
Skip portletPortlet Menu
 
Hệ thống chính trị
Skip portletPortlet Menu
 
Quy hoạch ĐT & PT
Skip portletPortlet Menu
 
Văn hóa - Du lịch
Skip portletPortlet Menu
 
LIÊN KẾT WEBSITE
Skip portletPortlet Menu
 
 
Hương đầu mùa
 
Hương đầu mùa (05/02/2015 04:50 PM)


 Cứ vào dịp tháng mười một khi ngọn gió heo may kéo mật lên đầu ngọn mía; năm nào cũng thế, ông tôi thường đi chợ Si mua về một vác mía. Những cây mía đỏ thẳng đòng, dao lóng, nân đầu nân đươi. Ông nói: “loại ni tuy có đắt nhưng dễ thái và dội hơn”. Ông dùng dao róc lớp vỏ bên ngoài, khi cây mía chỉ còn lại một cục thịt trắng đục, ông mới đem cây dao nem sắc lẹm mà ông đã mài từ mấy hôm trước ra để thái. Những lát mía mỏng đều đặn theo nhịp cắt soàn soạt từ tay ông rơi xuống, cái mẹt hứng sẵn ở dưới. Bầy cháu bu xung quanh ông lao nhao, đứa nào đứa nấy lem luốc, đen nhẻm, gầy như những que củi. Mỗi lần có cái mắt mía từ tay ông rơi xuống là cả bầy nhào vô giành nhau chí chóe, đến nỗi thằng Cày đụng phải con Ốc, trán con ốc sưng vù  như quả ổi khóc ầm ĩ. Thấy thế ông liền bắt chúng tôi tập hợp thành hàng dọc, thằng Đần được ông ưu tiên cho đứng trước, đến con Ếch, thằng Cua… chị Lúa lớn hơn nên ông xếp đứng sau cùng. Cứ thế thỉnh thoảng ông lần lượt gọi tên từng đứa đến nhận phần mắt mía của mình.

 Gần trưa cây mía cuối cùng cũng đã thái xong, cái mẹt hứng phía dưới vừa đầy ắp. Ông sai tôi lau cối đá và chày gỗ, ông dặn ; “ Cháu nhớ phải lau thật sạch, nếu bẩn, hương không thơm sẽ không mời được tổ tiên về ăn tết cùng ông cháu minh đâu. Tôi vâng lời ông cố lau rửa thật kỹ càng. Khi đã ưng ý, ông mới đổ mẹt mía vào cối giã nhỏ như bột cưa, rồi đem rắc lên hai cái nong to, kê sẵn trước sân để phơi. Hương lâu (cây nguyên liệu để làm hương ) ông đặt mua mãi tận Quỳ Châu cũng được ông đem ra giã nhỏ để phơi.

Ông nói : - Hương lâu Quỳ Châu thơm nổi tiếng vì nó mọc ở trên vùng núi cao, tích tụ được nhiều sương gió, nắng, mưa sinh khí của trời đất. gói nụ hoa bưởi khô ông hái sau vườn đã phơi từ mấy tháng trước cùng với thanh gỗ trầm hương đen sì bằng hai ngón tay cũng được đem đem giã nhỏ. khi tất cả đã được phơi thật khô ông mới đem trộn lại làm một và bỏ vào chiếc hũ sành mà ông vẫn thường đựng bột hương hàng năm, nút kín miệng hũ bằng nắm lá chuối khô,  mới đem cất vào rương. Bắt đầu từ sáng hai ba tháng chạp, khi bố chôn cây nêu trước sân nhà xong, trong bếp mẹ cũng vừa nấu chín nồi bánh rán ( bánh ngào mật ). Mở rương bưng cái hũ sành ra.

 Bó chu hương trên gác bếp mà ông đã kỳ công chẻ chuốt từ những ống giang to,dài từ tận trên miền ngược đem xuống chợ Vạn Phần để bán, dù có đắt tiền hơn chu nứa nhưng được cái hương cháy đến đâu, tàn hương xoắn tít đến đó, theo ông bồ hương vừa đẹp lại vừa đem lại nhiều may mắn cho gia đình.Cái mâm đồng úp ngược trên chiếu hoa trải sẵn, ông bắt đầu xe hương. Giấy bản xơ cắt thành từng dải  trải trên mặt mâm được rắc đều bột hương . Tay phải cầm cây chu hương, tay trái ông lăn đều trông rất uyển chuyển nhịp nhàng. Loáng cái ông đã xoe xong cây đầu tiên . Bố cũng đã bày xong lễ vật. Mấy đứa cháu cứ lóng ngóng, mắt hau háu vào cái mâm xôi với đĩa bánh rán trên bàn thờ. Tắm gội sạch sẽ, thay bộ quần áo mới, đội chiếc khăn đóng trên đầu, ông thắp cây hương đầu tiên cắm lên bàn thờ, chắp tay vái mấy vái, miệng ông lẩm bẩm cầu khấn điều gì xem chừng hệ trọng lắm. khói hương lan tỏa khắp bàn thờ, mùi hương bay ra tận ngõ, nhiều người đi qua cứ tấm tắc khen.

Ông nói hương đầu mùa bao giờ cũng  thơm hơn, đến ba ngày tết khắp làng khắp xã, nhà ai cũng thắp, nên khó mà cảm nhận được mùi linh thơm của hương trầm. Ông làm hương cốt để cúng tết, đem biếu cho anh em, bà con xóm giềng, đi thắp ở nhà thờ họ và nghiã trang liệt sỹ sáng mồng một chứ không bán. Mấy chục năm rồi, ông đã trở thành người thiên cổ, bầy cháu Ốc, Êch … ngày xưa, nay đã khôn lớn trưởng thành, mỗi đứa một phương, tóc đã điểm sương. Mỗi lần về quê ăn tết, được ngửi mùi hương thơm phảng phất nơi đầu ngõ xóm, được ngồi cùng nhau ăn cỗ với đủ các món thịnh soạn mà chạnh lòng thương nhớ ông. Nhớ từng cái mắt mía ngọt lừ và mùi hương trầm đầu mùa thơm ngây ngất, dậy cả tết quê.

 

                                                                                   Trần Ngọc Cảnh

Diễn Vạn, Diễn Châu
 |  Đầu trang
<<   <  1  2  >  >>
 
 
 
Văn bản chỉ đạo điều hành
Skip portletPortlet Menu
 
 
 
 
thư viện ảnh
Skip portletPortlet Menu